หน้าเว็บ

วันพุธที่ 20 มกราคม พ.ศ. 2559

Hy vọng mới của Arsenal: nơi niềm tin đang rực cháy.

"Pháo Thủ" đang phát đi những tín hiệu mạnh mẽ về một cuộc lột xác trên đường đua tranh các danh hiệu

Wenger tuyên chiến với Chelsea Arsene Wenger: Kẻ tình si của thế giới bóng đá

Ngày 7/5/2006, SVĐ Highbury chứng kiến trận đấu giữa Arsenal và Wigan. Gần 40.000 chỗ ngồi được bao phủ một màu đỏ trắng. Trong tiếng reo hò không ngớt, Thierry Henry lập hat-trick, giúp Arsenal thắng 4-2. Đó là trận đấu cuối cùng của sân bóng lừng danh này, trước khi Arsenal chuyển sang "nhà mới" Emirates. Phút giây lặng người ấy báo hiệu những năm tháng giông tố đến với họ trong thập kỷ tiếp theo, và cả những năm tháng sau này.
Người hâm mộ đón chờ thành công của Arsenal
Người hâm mộ đón chờ thành công của Arsenal
Sân bóng ấy là chứng nhân cho giai đoạn thành công rực rỡ nhất của "Pháo Thủ" - những năm tháng họ sống trong vinh quang và niềm tự hào ngập trên ánh mắt, là nơi chứng kiến 114 bàn thắng của “đứa con thần gió” Henry, là nơi in dấu chân của 49 trận đấu bất bại trong nụ cười của bộ ba Patrick Vieira, Robert Pires và Henry.Thế nên, nếu bảo người hâm mộ Arsenal không nhớ sân bóng nhỏ bé ấy, thì chẳng khác gì bảo người Anh không nhớ về thời đại "mặt trời chưa bao giờ lặn sau lưng đế quốc Anh".
Những năm tháng sau này của họ chả thể nào có lại được những chiến thắng và phong độ ngày trước, để rồi khi chuyển sang sân vận động đẹp hơn, hào nhoáng hơn, thì vinh quang cứ rời xa tầm tay của họ. Việc chi trả nợ tiền sân vận động lên tới 37 triệu đôla mỗi năm khiến HLV Wenger khó khăn trong việc chi tiêu trên thị trường chuyển nhượng, buộc ông phải tập trung vào đào tạo những cầu thủ trẻ. Arsenal không còn đủ lực đua tranh ngôi vô địch. Suốt tám năm, Wenger lặng lẽ và cam chịu, cứ như người hùng sa cơ trong thế giới đảo điên của sức mạnh đồng tiền.
Tháng 6/2007, Henry, học trò vĩ đại của Wenger, sang Barca. Tháng 5/2008, Flamini và Alexander Hleb tạm biệt Emirates. Tháng 8/2009, Emmanuel Adebayor rời Arsenal. Đến năm 2011, cả Fabregas lẫn Nasri, Clichy đi cùng lúc. Một năm sau đến lượt Robin van Persie và Alexandre Song.
Wenger đã xây dựng Arsenal của ngày hôm nay với gần hai thập kỷ đủ mọi vinh quang và cay đắng. Nhưng những gì ông có chỉ là khóe mắt nhăn nheo vào mỗi mùa hè đến, khi bất lực nhìn những đứa trẻ do ông nhào nặn cứ lần lượt ra đi để kiếm tìm danh vọng, còn tóc ông thì bạc mãi. Đôi khi, hình ảnh này khiến chúng ta nghĩ rằng con người muôn năm cũ này là nỗi bất công của bóng đá hiện đại.
Cho đến một ngày tháng 8/2013,thời điểm được coi là một dấu mốc mới của lịch sử đội bóng, Arsenal đem về Mesut Ozil. Bản hợp đồng trị giá 66 triệu đôla đến từ Real tạo nên một hiệu ứng cực lớn lên các CĐV và cầu thủ. Đó là lần đầu tiên sau năm năm, Arsenal vung tiền mua cầu thủ, và đó lại là cầu thủ lớn, với giá rất cao. Sức bật từ tiền vệ người Đức lập tức phát huy tác dụng, Arsenal đứng đầu bảng trong 18 vòng đầu tiên, đoạt Cup FA về cuối mùa, chín năm trắng tay phút chốc chỉ là quá khứ một thời.
Arsenal chi nhiều tiền để mua những cầu thủ tiềm năng
Arsenal chi nhiều tiền để mua những cầu thủ tiềm năng
Những thành công sau đó cứ liên tục nối tiếp nhau. Tháng 7/2014, Arsenal có được Alexis Sanchez từ Barca, sự bùng nổ của tiền đạo người Chile giúp Arsenal cán đích ở vị trí thứ ba, và bảo vệ thành công Cup  FA. Tháng 6/2015, tin vui đến với cổ động viên của pháo thủ khi Petr Cech đồng ý chuyển đến Arsenal, thủ môn CH Czech là một nhà vô địch, một mảnh ghép còn thiếu cho một Arsenal đã đi qua thời kỳ non trẻ và đang khát khao khẳng định.
Trong trận tranh Siêu Cup vừa qua, Arsenal lột xác thành kẻ lì lợm với một Petr Cech chắc chắn ở tuyến sau, giúp Wenger chấm dứt chuỗi 13 trận chỉ biết hòa và thua trước Jose Mourinho. Khó khăn lắm báo giới mới nhìn thấy được nụ cười trên gương mặt người đàn ông khắc khổ này.
Sau những vinh quang và bài học quý giá ấy, Các học trò của Wenger dường như cũng được tiếp lửa từ ông thầy. Cái cách mà Ozil đã đứng dậy sau vấp ngã, cái cách mà Ramsey bùng nổ sau một chấn thương tưởng như khiến anh lìa xa sân cỏ, giống hệt cách Wenger ngoan cường đứng đó trước phong ba để có ngày đoạt được ba danh hiệu trong vòng hai năm liên tiếp.
Arsenal của ngày hôm nay đã bớt non trẻ, đủ sức khiến các nhà cái phải phân vân trong việc đặt lại tỷ lệ cược cho ngôi vô địch Ngoại hạng Anh, khi chứng kiến cách họ hạ Chelsea ở trận tranh Siêu Cup. Một tương lai mới đang mở ra trước mắt Arsenal.

Arsenal xây dựng đội bóng lạnh lùng, nguy hiểm

Trong những năm trắng tay, Wenger thường xuyên phải bán cầu thủ. Đó giống như chuyện bạn vận hành một cái động cơ, khi nó đang bắt đầu vào nhịp, Wenger bỗng nhiên tháo một cái bánh răng ra, khiến động cơ trật gãy, và lại phải vận hành từ đầu. Thế nên đó là nguyên nhân cho sự kém phát triển suốt 8 năm ấy.
Đội bóng Arsenal ăn mừng chiến thắng
Đội bóng Arsenal ăn mừng chiến thắng
Nhưng trong ba mùa hè chuyển nhượng, từ 2013 đến 2015, Wenger không còn bán cầu thủ trụ cột nữa, ông chỉ đem về những bản hợp đồng quan trọng, đẩy đi những người không còn cần thiết. Điều này giúp “Giáo sư” có được một bộ khung ổn định với các cầu thủ đã đá với nhau từ lâu. Độ tuổi trung bình của Arsenal bây giờ là 26,6. Đây là độ tuổi vừa có sự bùng nổ của sức trẻ, vừa đầy kinh nghiệm chinh chiến.
Emirates suốt nhiều năm qua chưa bao giờ thiếu hy vọng, nhưng hy vọng khác với lạc quan. Hy vọng chỉ có được trên cơ sở của một nền tảng mạnh mẽ và trái tim dũng cảm. Hôm nay, Arsenal cuối cùng cũng đã mang hình hài ấy. 10 năm kể từ ngày chia xa sân Highbury, có lẽ chưa bao giờ hàng triệu Gunners có được cảm giác rạo rực như bây giờ. Thời kì của Arsenal đang dần được hồi sinh rạng rỡ.